Chuyện tình tuyệt đẹp và cảm động cõng em đi khắp thế gian

Rate this post

Sau khi vợ phải cắt một chân vì căn bệnh ung thư xương, anh Đinh Văn Mạnh nói sẽ cõng người vợ đi khắp thế gian. Đó mãi mãi là những ngày tháng không thể nào quên của cặp vợ chồng anh chị Đinh Văn Mạnh và Lương Thị Hà, những con người bình thường từng bị thần chết gõ cửa. Nhờ tình yêu, họ giành lại được hy vọng và sự sống.

“Chân của em đâu?”

Câu chuyện tình yêu của anh Đinh Văn Mạnh (31 tuổi, quê Nam Định) và chị Lương Thị Hà (30 tuổi, quê ở thôn Xuân Trung, xã Xuân Phú, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang) từng lấy đi nước mắt của nhiều người. Chuyện tình của cặp vợ chồng này khiến nhiều người xúc động và khâm phục bởi nghị lực và sự chân thành của họ.

  Cảm động chuyện tình đẹp như mơ 'cõng em đi khắp thế gian' - Ảnh 1

Chị Hà hạnh phúc khi có người chồng luôn sát cánh yêu thương mình.

Ở chung khu nhà trọ, trong khi anh Đinh Văn Mạnh khá nổi bật thì chị Lương Thị Hà lại “xấu xí”. Hai người đã có tình cảm với nhau và sau 2 năm tìm hiểu, yêu đương, chuyện tình ấy đã đơm hoa, kết trái bằng lễ cưới giản dị vào năm 2008.

Sau khi kết hôn, hai người thuê một căn nhà nhỏ ở phố Định Công, quận Hoàng Mai, Hà Nội để sinh sống. Mạnh làm công nhân điện nước cho một siêu thị còn Hà làm kế toán.

Mặc dù kinh tế còn khó khăn nhưng hai vợ chồng luôn yêu thương chăm sóc lẫn nhau, họ đã từng vẽ ra một tương lai tươi sáng để cùng nhau phấn đấu. Tình yêu ấy đáng lẽ có thể hạnh phúc bình dị như bao mối tình khác để bên nhau vượt qua tháng ngày. Nhưng rồi, số phận đã quyết định thử thách họ bằng một biến cố đầy nước mắt.

Sau ngày cưới đúng 6 tháng, trong một dịp về quê, Hà bị trượt chân, khiến một bên chân trái bị gãy. Hà được mổ ghép xương, nhưng vết thương mãi không lành, cái đùi ngày một phình to ra, như quả bom chờ nổ. 4 tháng đóng đinh, rút chỉ, phía bên ngoài thì liền da nhưng bên trong dường như không ổn. Sau nhiều cuộc kiểm tra, bác sĩ đã kết luận: Chị Hà bị ung thư xương. Ngày Mạnh nhận kết quả từ bác sĩ, vợ mình mắc căn bệnh ung thư xương quái ác, thế giới như sụp đổ.

Ban đầu, Mạnh giấu tất cả mọi người trong nhà bệnh tình của Hà, trừ bố vợ. Anh “bịa” ra cho Hà một thứ bệnh gì đó rất phức tạp về xương. Hà không hỏi gì thêm, chỉ thấy cái chân ngày càng đau nhức nhối.

Chị được chuyển xuống Bệnh viện K2, huyện Thanh Trì, Hà Nội nằm ghép giường ở khoa Nhi. Hà phải truyền hóa chất, mỗi lần 8 chai. Tổng cộng là 12 đợt truyền, trong 1 năm rưỡi. Những đợt truyền đầu tiên, chị chỉ nằm thoi thóp, hơi thở rất mỏng. Chị nôn mửa, đi vệ sinh trong vô thức – ngay trên giường bệnh, không thể ăn bất cứ thứ gì, người rơi vào những giấc ngủ rất dài, tưởng không tỉnh lại.

“Mẹ ơi, mẹ đừng khóc. Nếu con chết, anh Mạnh sẽ lấy vợ mới. Mẹ cứ yêu thương cô ấy. Thế là bố mẹ có thêm con cháu, chứ có mất đi đâu”, Hà nói với mẹ lúc tỉnh dậy.

Ai chứng kiến hoàn cảnh của Hà lúc bấy giờ đều nghĩ chị sẽ không qua khỏi. Từ 50 kg, sau nửa năm, Hà sụt xuống còn 29 kg, đầu trọc lốc chẳng còn sợi tóc. Tết thiếu nhi, sinh viên tình nguyện vào thăm bệnh nhi thường ngồi bên cạnh Hà, xoa xoa đầu chị và khẽ nói: “Cháu ơi, cố gắng lên nhé”. Mạnh ngồi cạnh vợ, nước mắt ứa ra. Bác sĩ nói, nếu nhanh, Hà chỉ sống thêm 3 tháng. Nếu cưa chân, thời gian của chị còn 6 tháng. Thế rồi, Mạnh quyết định đồng ý để cưa chân vợ, cứu vãn sự sống đang bị đe dọa.

“Hà không biết mình bị cưa chân. Cô ấy vẫn đang ngủ say vì thuốc mê. Tôi bàng hoàng nhìn chân trái vợ được cưa ra, bọc trong một chiếc chăn. Tôi nhờ người nhà mang nó về Bắc Giang để chôn ngoài cánh đồng. Sau đó, tôi ngồi xuống cạnh Hà, cầm tay cô ấy thật chặt, rất chặt. Tôi phải nói làm sao với Hà đây khi em tỉnh dậy và biết một bên chân của mình không còn nữa”, Mạnh nhớ lại.

Hà tỉnh lại, hốt hoảng hỏi: “Anh ơi, chân của em đâu rồi”, và chị khóc như một con mèo con bị nhúng ướt sũng nước mưa, vì không còn sức, tiếng rên như những nhát dao cứa vào ruột Mạnh. Hà đã biết bệnh của mình, những ngày tiếp theo của đợt truyền hóa chất, chị tưởng mình sẽ ngủ, không bao giờ dậy được nữa.

“Em biết không, anh đã nghỉ việc, anh phải vay mượn rất nhiều tiền để chữa bệnh cho em. Em không được chết. Em chết đi, bố mẹ còn các em của em. Anh chỉ còn mỗi em thôi. Nếu mất em, anh sẽ chẳng còn gì hết”, Mạnh thủ thỉ như thế với Hà cả trăm lần.

Trong những ngày tháng chị Hà điều trị bệnh tật, anh Mạnh đã một tay chăm sóc vợ. Anh Mạnh nói rằng: “Chỉ cần Hà còn sống, còn được nhìn thấy cô ấy ở bên cạnh mình là được. Nếu đi đâu thì mình sẽ cõng cô ấy đi. Với mình đây là được cõng”. Một tích tắc nào đó yếu lòng, muốn buông xuôi trong cuộc chiến với hóa chất, Hà thấy mờ mờ bóng Mạnh đang ngồi bên giường. Chị lại cố mở mắt, và nghĩ mình phải tiếp tục sống. Chính tình yêu của chồng đã trở thành động lực khiến chị vượt qua cơn bão tố.

Xem video: Cảm động tình yêu của người chồng với người vợ mù

Cõng em đi khắp thế gian

Mạnh bảo vợ cứ thích ăn gì, khó đến đâu anh cũng làm ra được. Biết vợ muốn ăn bún chả Định Công, anh phi xe máy giữa trưa hè từ Tựu Liệt về phố Định Công; nghe vợ thèm dâu tây, giữa mùa hè, anh đi khắp Hà Nội, may mắn tìm được một hàng ở bờ Hồ.

Mạnh vay mượn khắp nơi để có tiền cho Hà truyền hóa chất, bố mẹ đẻ của anh ở Nam Định cũng chỉ làm nông nên khó khăn. Anh và bố vợ dự định bán ngôi nhà ở Bắc Giang vì số tiền chữa cho Hà sắp cạn. Đêm ở viện K dài như cả thế kỷ. Anh ở cạnh Hà đến khoảng 10 giờ đêm thì xách xe máy ra ngoài Giáp Bát, chạy xe ôm lấy tiền trang trải.

Có đêm bị “đầu gấu” đuổi đánh vì “cướp” sân làm ăn. Đuổi chỗ này, Mạnh chạy chỗ khác. Tầm 3 giờ sáng, anh vào viện xem sức khỏe của Hà ra sao rồi ra hành lang chợp mắt. Giấc ngủ vật vờ thường xuyên bị đánh thức bởi muỗi, tiếng người đi vệ sinh, mùi bệnh viện. Sáng hôm nào thức dậy, người anh cũng chi chít vết muỗi cắn.

Thay quần áo, lau người, cho Hà ăn, cho Hà đi vệ sinh, thông táo bón cho Hà, cõng Hà đi khắp các phòng của bệnh viện để khám, chụp, truyền hóa chất, một tay Mạnh làm hết. Mẹ đẻ của Hà cũng giúp đỡ phần nào.

Mạnh cao trên 1m70, người lực lưỡng, Hà 29 kg, như em bé lớp 3, các y bác sĩ tưởng Mạnh đi chăm em gái. “Chỉ cần em còn sống, anh sẽ cõng em đi khắp thế gian”, anh bảo Hà giữa những vòng ngược xuôi của viện K. Mạnh cõng Hà như thế ròng rã 1 năm 6 tháng.

Nói về người chồng, chị Hà xúc động tâm sự: “Anh ấy không bao giờ dùng đến xe lăn. Đi đâu anh toàn cõng mình đi thôi, thậm chí ôm đi. Anh sợ mình nghĩ ngợi là người khuyết tật”.

  Cảm động chuyện tình đẹp như mơ 'cõng em đi khắp thế gian' - Ảnh 2

Món quà ê kíp thực hiện chương trình dành tặng cho cặp đôi.

Thế rồi, tình yêu của họ đã vượt qua số phận. Thay bằng việc sống được 3 tháng hay 6 tháng thì đến nay hai vợ chồng vẫn hạnh phúc bên nhau. Hi vọng lại tiếp tục được nối dài hơn.

Hiện tại, sóng gió của họ tạm thời qua đi, gia đình anh chị có thêm một thành viên mới là cậu con trai bé bỏng. Chị Hà cũng có thể kéo dài sự sống thêm 5 năm, 10 năm, hay 50 năm nữa bên cạnh chồng con.

Từ một cô gái từng muốn buông xuôi tất cả, giờ đây chị Hà chỉ có một tâm niệm mong mình được sống thêm, sống mãi để chứng kiến con cái trưởng thành và hạnh phúc. Hiện thực hóa lời hứa của anh Mạnh “Cõng em đi khắp thế gian”, êkíp chương trình Điều ước thứ 7 (VTV) đã bí mật tạo điều kiện để anh Mạnh có thể cõng chị Hà lên rừng, xuống biển, lên trời.

Chương trình công phu khi giúp nhân vật trải nghiệm lặn biển ở Cù Lao Chàm, dù bay trên bầu trời và có những giây phút lãng mạn với những bản tình ca. Với những người thực hiện chương trình, đó là hình ảnh đẹp nhất, là kết quả viên mãn nhất mà họ đã làm được cho tình yêu kỳ diệu này.

Minh Thùy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>