Hãy vượt lên nghịch cảnh để kiếm tìm hạnh phúc

Rate this post

Tôi gặp anh năm 22 tuổi, giai đoạn có thể nói là u ám nhất trong cuộc đời, tính cho đến lúc này. Khi ấy, tôi vừa chia tay người yêu vì áp lực gia đình và cũng vì sự khác biệt quá lớn của hai đứa, sức khỏe bất ngờ suy yếu đột ngột sau những cơn đau khớp đáng sợ. Sau khi đi khám và làm đủ thứ xét nghiệm, tôi bàng hoàng cầm tờ kết quả trên tay: thoát vị đĩa đệm 2 đốt sống ở cột sống lưng. Nỗi tuyệt vọng và buồn phiền khiến tôi ngày một đau đớn hơn, những cơn đau dồn dập và đường đột khiến tôi không thể nào tập trung vào công việc đầy áp lực ở chốn thị thành bon chen được nữa.

Tôi quyết định chuyển về quê làm việc, bởi lẽ công việc ở một thành phố thuộc tỉnh lẻ không quá căng thẳng. Đó là điều tôi đang cần. Tôi cần một nơi để có thể kiếm tiền và tự lo cho bản thân, nhưng cũng đủ rảnh rỗi để có thể gặm nhấm những “bi kịch” mà cuộc đời đang giáng xuống. Chính ở nơi đó, tôi đã gặp anh. Tôi không dám chắc có phải nhờ mối duyên ấy mà cuộc đời tôi đã chuyển biến tích cực hơn để được như ngày hôm nay hay không, nhưng chắc chắn một điều, anh là người mà tôi không bao giờ thôi ngưỡng mộ.

Chúng tôi cùng làm việc cho một tờ báo nhỏ, tôi là biên tập viên còn anh là nhân viên thiết kế chính. Cơ quan không có nhiều đồng nghiệp, chúng tôi sớm thân nhau vì thường xuyên phải trao đổi về công việc. Lúc đầu, ấn tượng trong tôi về anh là một chàng trai cao to, vóc dáng khá đẹp, gương mặt chữ điền nam tính và đôi mắt ẩn chứa nhiều suy ngẫm sâu xa. Chỉ có điều, anh thiệt thòi hơn nhiều người vì có đôi chân tật nguyền. Tất nhiên tôi đủ tế nhị để không nhìn anh bằng ánh mắt thương hại hay cảm thông thái quá, càng không hỏi anh vì sao. Nhưng khi đã thân nhau, anh kể rằng, năm anh lên 6 tuổi, một cơn sốt nặng nề đã khiến anh trở thành người khuyết tật. Một chân vẫn bước đi được nhưng tập tễnh, chân kia teo nhỏ và “vô dụng” hoàn toàn. Tôi tự hỏi anh đã vượt qua suốt ngần ấy năm như thế nào sau nghịch cảnh bất ngờ ấy? Nhưng anh không nói về chuyện ấy. Anh chỉ bảo, sau khi học xong phổ thông, gia đình muốn anh học một nghề thủ công nào đó rồi làm việc ở nhà, nhưng anh không đồng ý. Dù không muốn nhưng cuối cùng gia đình đành chấp nhận cho anh vào tận trong Nam học ngành thiết kế đồ họa. Cậu thanh niên trẻ ở một tỉnh nghèo nhất nhì phía Bắc một mình lặn lội vào Nam với hành trang là đôi nạng gỗ và vài trăm ngàn mẹ đi vay tạm hàng xóm. Suốt mấy năm học, anh ở nhờ nhà cậu mợ, thời gian rảnh thì phụ giúp cậu mợ dọn dẹp nhà cửa và phụ mợ bán hàng nước. Vừa học anh vừa nhận đủ mọi việc làm thêm vào buổi tối, sau cũng tích góp đủ tiền mua một chiếc xe máy cũ và nhờ người cải tạo nó thành chiếc xe ba bánh dành cho người khuyết tật. Rồi anh cũng có người yêu, cô gái ấy là bạn của em gái anh, anh gặp trong một lần về thăm nhà dịp Tết. Có lẽ vì quá cảm động trước hạnh phúc bất ngờ ấy, anh sẵn lòng làm mọi điều có thể để mang đến niềm vui cho bạn gái. Học xong anh xin việc ở Sài Gòn và may mắn tìm được một việc làm ổn định với mức lương khá cao. Anh còn chăm chỉ xin việc thiết kế thêm ở bên ngoài. Biết gia cảnh nghèo khó của bạn gái, anh đều đặn trích một khoản kha khá trong lương của mình gửi về phụ giúp cô gái ấy ăn học, bên cạnh khoản tiền gửi biếu bố mẹ. Cứ thế, anh lo cho người yêu ăn học suốt ba năm cao đẳng, mỗi năm chỉ được gặp người yêu một lần vào dịp Tết khi về thăm gia đình. Gần đến ngày bạn gái thi tốt nghiệp, anh tự nhắc mình phải thường xuyên nhắn tin, gọi điện để khích lệ tinh thần cô gấy trong giai đoạn khó khăn này. Nhưng những tin nhắn của anh ít khi được hồi âm, lý do là… bận học không để ý. Anh gọi điện cũng rất lâu mới thấy người yêu nhấc máy. Rồi một buổi tối, có một số điện thoại lạ gọi cho anh, xưng là Mạnh, người yêu của Vân (bạn gái anh). Cậu thanh niên kia to tiếng nói anh tại sao cứ suốt ngày nhắn tin tán tỉnh rồi gọi điện làm phiền trong khi bạn gái của cậu ấy không hề có tình cảm gì với anh? Cậu ta còn nói, cậu ta rất ngứa mắt trước cảnh quấy nhiễn của anh bởi lẽ hai người họ sống cùng nhau như vợ chồng, nhiều buổi tối đang “vui vẻ” bên nhau mà cứ bị tin nhắn của anh làm phiền rất khó chịu…

Rồi anh chuyển công việc, điểm đến của anh chính là nơi chúng tôi gặp nhau. Câu chuyện tình yêu buồn thảm trong quá khứ, anh chỉ kể với tôi một lần và không bao giờ nhắc lại. Nếu chỉ nhìn vào gương mặt anh, chắc không ai tin anh phải chịu nhiều bất hạnh đến thế. Anh luôn cười tươi khích lệ mọi người khi công việc gặp khó khăn, luôn sẵn sàng làm thêm giờ mà không hề ca thán. Cũng chính anh đã rủ rê mọi người lập “câu lạc bộ thể dục thể thao” và sinh hoạt ngay trên sân trước của công ty sau giờ làm việc. Bạn có tin nổi không, với một chân hoàn toàn vô dụng và chân kia chống nạng, anh vẫn cùng chúng tôi đánh cầu lông vào mỗi buổi chiều đấy!

Rồi những kế hoạch và dự định tương lai khác biệt khiến chúng tôi chia tay nhau. Tôi về lại Sài Gòn để học lên cao và rồi ở lại thành phố sau khi lấy chồng. Thỉnh thoảng anh vẫn gọi cho tôi để hỏi thăm tình hình công việc, gia đình, con cái… và không quên cho tôi những lời khuyên bổ ích. Một ngày, tôi vỡ òa hạnh phúc khi anh báo tin sắp lấy vợ. Ngày anh cưới, tôi và chồng về dự, tất cả bạn bè đều cảm thấy thật tuyệt vời bởi sau cùng anh đã tìm được một người con gái thật sự yêu thương và đồng cảm với anh. Cô ấy có gương mặt phúc hậu và hiền lành, thân hình thon thả và hoàn toàn lành lặn. Chỉ tiếc là đám cưới hôm ấy không có mặt họ nhà gái. Gia đình vợ anh không đồng ý đám cưới này, họ sợ con gái khổ khi gắn bó cuộc đời với một người khuyết tật…

Bẵng đi một thời gian dài, bận rộn với con cái và công việc, tôi không còn chuyện trò với anh. Hôm trước chợt nhớ ra, tôi gọi điện cho anh thì được biết, hai vợ chồng anh đã có hai nhóc, một trai một gái. Chị làm công nhân của một công ty may mặc, do tay nghề giỏi nên đã được lên chức truyền trưởng hơn một năm nay. Anh cũng đã thành phó phòng thiết kế của một công ty quảng cáo có tiếng ở thành phố ấy. Hai vợ chồng anh đã dành dụm đủ để mua một căn nhà nhỏ cách trung tâm thành phố hơn mười cây số. Chuyện trò với anh xong, bất giác trong tôi như có một dòng nước mát lành len lỏi vào tận trái tim. Cuộc sống thật tuyệt vời, nó sẽ không bạc đãi chúng ta nếu chúng ta dám sống hết mình, cố gắng hết mình với nó!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>