Tâm sự "Lông mày sâu róm

Rate this post

Vừa nhìn thấy anh, mẹ tôi đã quắc mắt bỏ đi. Anh vừa ngồi xuống thưa chuyện với bố, mẹ đã kéo tôi vào xỉ vả “Mày không có mắt nhìn người hay sao mà dẫn cái ngữ ấy về?”

Tôi quen anh khi bắt đầu vào học cao học được 2 tháng. Có lẽ vì mãi học hành và công việc nên 24 tuổi tôi vẫn chưa có mối tình vắt vai dù ngoại hình khá ưa nhìn, học thức cũng mười mươi. Năm cuối đại học có một anh cùng quê để ý tán tỉnh, tôi cũng có chút xao xuyên vì anh ấy khá điển trai, lại công việc ổn định nhưng sợ bố mẹ la mắng nên đành từ chối. Đến lúc ra trường thì người ta lấy vợ mất rồi.

Đến đây thì chắc nhiều người sẽ cười vì tôi lớn rồi mà còn sợ cha mẹ, nhưng thú thật là nhà tôi rất gia giáo. Từ nếp ăn, nếp mặc, nếp ngủ đến chuyện học hành, yêu đương đều một phép với bố mẹ tôi. Mẹ tôi là giáo viên, nổi tiếng nghiêm khắc trong huyện. Bố tôi cũng làm công chức huyện, mẹ đã thế, bố còn khó tính hơn. Bố chẳng mấy khi quát mắng nhưng một khi đã lên tiếng thì cả nhà từ mẹ đến anh em đều im re, một phép nghe theo.

Tôi ra Hà Nội học Đại học, đến lúc ra trường đi làm nhưng bố mẹ vẫn bắt tôi phải ở nhà cậu để cậu quản lý, “sểnh ra dễ hư hỏng, không yên tâm”. Cũng vì lý do đó mà tôi cứ như một con gà mù trong chuyện yêu đương. Thế nhưng, không yêu không chơi thì tôi còn mỗi việc học làm thú vui. Ra trường rồi thì nhận thêm việc làm thú vui. Xoay xở cũng hết ngày.

Sau 2 năm đi làm tôi quyết định học lên cao học, cũng là thú vui cho cuộc đời. Ai ngờ học được 2 tuần thì có người để ý. Anh không cùng quê, ở Bắc Ninh, nghe anh giới thiệu thì bố mẹ kinh doanh gỗ, cũng thuộc dạng khá giả. Mặt mũi sáng sủa, khôi ngô, cao ráo. Tôi thấy lạ lắm khi lần đầu có người mời đi uống cà phê, mà lại là người khác giới nên cũng muốn thử đi xem như thế nào.

Lần đầu tôi gọi về cho cậu nói dối học tăng ca. Thấy anh nói chuyện rất dễ gần mà lại hợp ý nên tối đó về nhà tôi vui lắm, nằm mãi chẳng ngủ được. Từ đó, đi học cao học lại biến thành thú vui lớn nhất trong đời tôi lúc đó. Bởi có người nói chuyện, có người để ý, cảm thấy khác lắm.

Lần thứ hai, anh lại đưa tôi đi ăn kem Tràng Tiền. Cũng là điều mới lạ với cái đứa “gà” lần đầu biết thích như tôi. Ăn kem chán anh lại dẫn đi uống nước vỉa hè. Lần đầu tôi biết cái thú uống trà đá ăn hướng dương buổi tối mùa hè là như thế nào, mặc dù đã sống ở Hà Nội gần 7 năm trời.

Cứ như thế hẹn hò chán chê 3 tháng thì anh tỏ tình và tôi cũng đồng ý. Tối đó về nhà tôi lo lắm, cảm giác lo sợ một điều gì đó. Vừa thấy lạ lẫm, vừa sợ. Đến 2 hôm sau, anh gọi điện rủ đi chơi tôi vẫn từ chối bảo bận việc. Được 1 tuần thấy nhớ giọng nói của anh quá nên tôi đồng ý đi.

Kỳ nghỉ lễ đến, tôi quyết định dẫn anh về nhà chơi. Ở quê cứ con gái dẫn bạn trai về nhà chơi cũng giống như ra mắt gia đình, hàng xóm, anh em trong họ bàn tán xôn xao tôi sắp lấy chồng suốt cả tháng trời. Mọi người đâu biết rằng, đó cũng là lúc tôi bị cấm đoán không được qua lại với anh nữa với lý do vô cùng vô lý.

Vừa nhìn thấy anh, mẹ tôi đã quắc mắt không nói không rằng bỏ đi. Anh vừa ngồi xuống thưa chuyện với bố, mẹ đã kéo tôi ngay vào buồng xỉ vả “Mày không có mắt nhìn người hay sao mà dẫn cái ngữ ấy về nhà? Đừng có quan hệ với hạng ấy. Lông mày sâu róm cả xóm chửa hoang đấy con ơi”.

"Lông mày sâu róm, cả xóm chửa hoang"? - Ảnh 1Phóng to

Đàn ông lông mày rậm là đa dâm, dễ ngoại tình? Ảnh minh họa.

 Tôi chẳng hiểu mẹ lấy cái quan điểm ấy đâu ra cãi lại, “mẹ cứ nói vớ vẩn, con yêu con biết, có phải con nít nữa đâu”. Mẹ tôi liền cho một cái bạt tai đau điếng chửi tôi “hư hỏng, mất dạy, không nghe thì khổ cả đời”.

Sau đó, không biết anh hiểu ý bố mẹ nên xin phép về luôn không ở lại chơi nữa. Bố mẹ giữ tôi lại không cho ra Hà Nội cùng anh. Bố tôi bảo, nhìn cũng sáng sủa đấy nhưng tướng “đa dâm”. “Lông mày rậm, dễ ngoại tình, dễ phụ bạc, khôn thì đừng có lấy thứ đấy làm chồng”.

Nghe cả bố lẫn mẹ phản đối, đều cho rằng anh không chung thủy, dễ phản bội, tôi đành ngậm ngùi nghe theo không dám nghe điện thoại, cũng không dám liên lạc lại. Từ trước đến nay tôi đều nghe bố mẹ răm rắp, thế nhưng lần này, tôi thấy đau khổ, mệt mỏi lắm. Dù không liên lạc, không nghe điện nhưng tôi thấy bồn chồn, nhớ, và chỉ mong được gặp anh thôi.

Tôi thắc mắc vì sao lại có cái khái niệm lạ lùng như vậy? “Lông mày sâu róm cả xóm chửa hoang”, ai hiểu thì giải thích cặn kẽ giúp tôi, xem có chính xác không. Ai cũng rơi vào trường hợp như tôi xin hãy cho tôi một lời khuyên chân thành nhất. Xin hãy cho tôi một lời giải thích.

Theo Người đưa tin

Xem thêm Video: Người đàn ông liều chết cứu vợ con khỏi khỏi kẻ “cuồng sát”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>